BAO GIỜ TRỞ LẠI HÀ THÀNH
Thơ: Hà Phương
Tình riêng gửi chị kính yêu ơi!
Quê cũ mờ xa một khoảng trời
Năm cửa Ô xưa vào thành nội
Thời gian thắm đậm những hương đời
Mấy vần thơ, tặng chị thương ơi
Em chị cùng ca ngợi đất trời
Xướng họa đôi vần thơ lạc xứ
Chạnh lòng thơ bỗng tiếng lòng rơi
Hồ Tây êm ả cảnh chiều tà
Thê Húc hội hè nay đã xa
Kỷ niệm êm đềm ngày tháng cũ
Của thời thơ ấu đã vui qua…
Ươm hồng tuổi ngọc, xanh thơ mộng
Giọt nắng vàng thu đẹp một trời
Mưa bụi chân vui mòn nẻo phố
Hương thầm len lén tuổi đôi mươi
Ngọc Sơn đền miếu linh Thần thánh
Sương phủ hồ Gươm buổi sớm mai
Nhớ cảnh di cư đường vắng vẻ*
Ngày về biết có được thái lai
Kim Quy là sự tích thần Rùa
Rẽ nước hồ Gươm báu kiếm đưa
Lê Lợi lẫy lừng trang sử Việt
Lưu truyền con cháu chuyện đời xưa.
Thăng Long thành cổ còn ghi dấu
Hà Nội thu về trải mộng mơ
Mặc khách tao nhân cùng thưởng ngoạn
Tao đàn ngân khúc ý tình thơ
Chị ơi! Nào biết có khi về
Thân hạc hao gầy nặng bước đi
Đất khách muối lòng vời cố quốc
Yếu giòng thi phú chẳng còn chi…
*Di cư 1954.
*Chia đôi đất nước Di cư vào Nam
VTS Huy Anh phổ nhạc
NGÀY ẤY nhạc AI không lời (nhân dịp ra mắt sách của thi sĩ Hà Phương)


